次韵寅庵四首

宋代 黄庭坚
未怪穷山寂寞居,此情常与世情疏。 谁家生计无闲地,太半归来已白须。 不用看云眠永日,会思临水寄双鱼。 公私逋负田园薄,未至妨人作乐无。
wèi guài qióng shān   qíng cháng shì qíng shū
shuí jiā shēng xián   tài bàn guī lái bái
yòng kàn yún mián yǒng   huì lín shuǐ shuāng
gōng tián yuán báo   wèi zhì fáng rén zuò yuè