次韵彦远相州道中二首

宋代 晁补之
自君之出矣,吾居关昼横。 尚有杨李来,时能出门迎。 少日所忿慉,壮年瞀双睛。 涉月在一床,几成小冠盲。 夫子竹林趋,世固溷高明。 尚喜鞍马间,经阿复缘泓。 诗随晚雨堕,迫户有余清。 便拟酿白黍,相邀饭青精。 重惜吾杨李,徂秋各南征。
jūn zhī chū   guān zhòu héng  
shàng yǒu yáng lái   shí néng chū mén yíng  
shǎo suǒ fèn 忿   zhuàng nián mào shuāng jīng  
shè yuè zài chuáng   chéng xiǎo guān máng  
zhú lín   shì hùn gāo míng  
shàng ān jiān   jīng ā yuán hóng  
shī suí wǎn duò   yǒu qīng  
biàn 便 niàng bái shǔ   xiāng yāo fàn qīng jīng  
zhòng yáng   qiū nán zhēng