次韵彦由见赠

宋代 释德洪
华亭富文物,最后机与云。妙年翰墨场,唾手立奇勋。 万物鼻一垩,驰扫数挥斤。道人出尘者,一见过所闻。 置之缁衣林,玉石宛自分。能将霅溪昼,解追青龙氲。 超然劲高节,冰雪看此君。故应知见熟,玉骨久受熏。 天眼视浮俗,争奈空煎焚。我寻住山侣,识子吴江濆。 人生各有适,未易分黠嚚。风物亦自私,草木俱忻忻。 何当断岸坞,赓歌苍石垠。我诗无杰句,愧子才逸群。 此篇颇尚有,句意雅而文。把玩值清月,林影白纷纷。 高怀亦自放,岂以我辈云。君看功名事,真如过耳蚊。 行将挂社籍,莲沼开奇芬。劳君读此诗,正如莸与薰。
huá tíng wén   zuì hòu yún miào nián hàn chǎng tuò   shǒu xūn    
wàn è   chí sǎo shù huī jīn dào rén chū chén zhě   jiàn guò suǒ wén    
zhì zhī lín   shí wǎn fēn néng jiāng zhà zhòu jiě   zhuī qīng lóng yūn    
chāo rán jìn gāo jié   bīng xuě kàn jūn yīng zhī jiàn shú   jiǔ shòu xūn    
tiān yǎn shì   zhēng nài kōng jiān fén xún zhù shān shí   zi jiāng pēn    
rén shēng yǒu shì   wèi fēn xiá yín fēng cǎo   xīn xīn    
dāng duàn àn   gēng cāng shí yín shī jié kuì   zi cái qún    
piān shàng yǒu   ér wén wán zhí qīng yuè lín   yǐng bái fēn fēn    
gāo huái 怀 fàng   bèi yún jūn kàn gōng míng shì zhēn   guò ěr wén    
xíng jiāng guà shè   lián zhǎo kāi fēn láo jūn shī zhèng   yóu xūn