次韵杨司业

元代 吴澄
春夏华荣变衰歇,颓飙刮肌山露骨。骚人望秋悲泬寥,忽见小春梅蕊发。 顿然喜气排寒冬,不管天令严鈇钺。古来蹈道如蹈水,与汩与齐偕出没。 争似冥冥云翼远,静看滑滑霜蹄蹶。公桑十亩迩洙泗,我菊一区连楚越。 悬知真乐在曲肱,到处扁舟堪散发。我能振袂从公游,分我南溪半风月。
chūn xià huá róng biàn shuāi xiē   tuí biāo guā shān sāo rén wàng qiū bēi jué liáo   jiàn xiǎo chūn méi ruǐ    
dùn rán pái hán dōng   guǎn tiān lìng yán yuè lái dǎo dào dǎo shuǐ   xié chū    
zhēng míng míng yún yuǎn   jìng kàn huá huá shuāng juě gōng sāng shí ěr zhū   lián chǔ yuè    
xuán zhī zhēn zài gōng   dào chù piān zhōu kān sàn néng zhèn mèi cóng gōng yóu fēn   nán bàn fēng yuè