次韵杨明叔四首

宋代 黄庭坚
道常无一物,学要反三隅。 喜与嗔同本,嗔时喜自俱。 心随物作宰,人谓我非夫。 利用兼精义,还成到岸桴。
dào cháng   xué yào fǎn sān
chēn tóng běn   chēn shí
xīn suí zuò zǎi   rén wèi fēi
yòng jiān jīng   hái chéng dào àn