次韵杨孟载早春见寄

明代 高启
雪后西园韭初剪,流澌晚动春塘浅。 闭门有客抱深愁,久不题诗砚生藓。 风尘健儿夸得意,独坐寂寥谁所遣。 应缘少学与时违,不习弓刀诵文典。 城中物贵市门静,好事犹能具杯脔。 琴堂朝夕共清欢,举白频浮不容免。 铃驺已游宾客醉,深夜垣扉罢扃楗。 一灯留照对床谈,沸鼎松声烹绿荈。 五更上马子先去,拥被独眠窗日筼。 起闻啼鸟忽兴发,欲往江边云隔筜。 人家旧燕尽巢林,草满长洲绝游辇。 春耕咫尺阻归计,野水自流闲浍畎。 吾乡繁华天下稀,花柳村村随步转。 久闻离乱今始见,烟火高低变烽燹。 登临吹笛散群羌,此事空嗟千古鲜。 朝来风雨况凄黯,雨湿城头旗不展。 邻里冲泥备役夫,县官不召怜疲喘。 安居且复俟时宁,出岂无能非退卷。 范庄红杏几株在,好待开时同折撚。 对花忧患不须言,剩唤一杯供脚软。
xuě hòu 西 yuán jiǔ chū jiǎn   liú wǎn dòng chūn táng qiǎn  
mén yǒu bào shēn chóu   jiǔ shī yàn shēng xiǎn  
fēng chén jiàn ér kuā   zuò liáo shuí suǒ qiǎn  
yìng yuán shǎo xué shí wéi   gōng dāo sòng wén diǎn  
chéng zhōng guì shì mén jìng   hǎo shì yóu néng bēi luán  
qín táng zhāo gòng qīng huān   bái pín róng miǎn  
líng zōu yóu bīn zuì   shēn yuán fēi jiōng jiàn  
dēng liú zhào duì chuáng tán   fèi dǐng sōng shēng pēng 绿 chuǎn  
gēng shàng zi xiān   yōng bèi mián chuāng yún  
wén niǎo xīng   wǎng jiāng biān yún dāng  
rén jiā jiù yàn jǐn cháo lín   cǎo mǎn cháng zhōu jué yóu niǎn  
chūn gēng zhǐ chǐ guī   shuǐ liú xián huì quǎn  
xiāng fán huá tiān xià   huā liǔ cūn cūn suí zhuǎn  
jiǔ wén luàn jīn shǐ jiàn   yān huǒ gāo biàn fēng xiǎn  
dēng lín chuī sàn qún qiāng   shì kōng jiē qiān xiān  
zhāo lái fēng kuàng àn   shī 湿 chéng tóu zhǎn  
lín chōng bèi   xiàn guān zhào lián chuǎn  
ān qiě shí níng   chū néng fēi tuì 退 juǎn  
fàn zhuāng hóng xìng zhū zài   hǎo dài kāi shí tóng zhé niǎn  
duì huā yōu huàn yán   shèng huàn bēi gòng jiǎo ruǎn