次韵杨梅

宋代 方岳
筠笼带雨摘初残,粟粟生寒鹤项殷。 众口但便甜似蜜,宁知奇处是微酸。
yún lóng dài zhāi chū cán   shēng hán xiàng yīn  
zhòng kǒu dàn biàn 便 tián shì   níng zhī chù shì wēi suān