次韵彦高占雪

宋代 刘著
天秋鼓南风,雪海飘暮雪。 三春犹冱寒,九夏那苦热。 土圭测中气,尝闻先儒说。 穷发多异宜,泥古诚亦拙。 吴侯擅六艺,名宦端不屑。 晚岁登泰山,蚤已探禹穴。 千岁可坐致,不待数旬月, 重阴畏坎陷,五阳欣夬决。 君子方履霜,渠肯蹈覆辙。 鸡豬与鱼蒜,幸可充朝餟。
tiān qiū nán fēng   xuě hǎi piāo xuě  
sān chūn yóu hán   jiǔ xià  
guī zhōng   cháng wén xiān shuō  
qióng duō   chéng zhuō  
hóu shàn liù   míng huàn duān xiè  
wǎn suì dēng tài shān   zǎo tàn xué  
qiān suì zuò zhì   dài shù xún yuè  
zhòng yīn wèi kǎn xiàn   yáng xīn guài jué  
jūn zi fāng shuāng   kěn dǎo zhé  
zhū suàn   xìng chōng cháo zhuì