次韵彦达雨霁

宋代 张纲
坐看飞雨激风雷,忽变晴空万里开。残暑暗随檐溜去,新凉频逐树声来。 朱弦奏罢空三叹,白酒篘残尚一杯。病懒怕催诗债急,彊吟狂斐不知裁。
zuò kàn fēi fēng léi   biàn qíng kōng wàn kāi cán shǔ àn suí yán liù xīn   liáng pín zhú shù shēng lái    
zhū xián zòu kōng sān tàn   bái jiǔ chōu cán shàng bēi bìng lǎn cuī shī zhài jiàng   yín kuáng fěi zhī cái