次韵徐仲元咏梅二首

宋代 王安石
旧挽青条冉冉新,花迟亦度柳前春。 肌冰绰约如姑射,肤雪参差是太真。 摇落会应伤岁晚,攀翻剩欲寄情亲。 终无驿使传消息,寂寞知谁笑与颦。
jiù wǎn qīng tiáo rǎn rǎn xīn   huā chí liǔ qián chūn
bīng chuò yuē shè   xuě cēn shì tài zhēn
yáo luò huì yīng shāng suì wǎn   pān fān shèng qíng qīn
zhōng 驿 shǐ 使 chuán xiāo xi   zhī shuí xiào pín