次韵徐宰雪句

宋代 方岳
雪花飞尽江头芦,秋崖有屋窗未糊。 嗅梅自可了孤寂,燃竹相与留须臾。 传观玉帝整严卫,杂沓环佩纷前驱。 梦随姑射扣瑶陛,身入阊阖排银铺。 明毫一色宝阶净,端木六出琼林孤。 绿章封事见名姓,白霓仙子轩眉须。 乃知天喜爱民尹,分此雪与耕田夫。 山川尽入古图画,园林已作春规模。 逢船谁可载书共,松醪未拟炊书沽。 金仆姑寒忆战士,玉玲珑暖无歌姝。 煮茶安用碧跳脱,眠蓑自胜红氍毹。 盟鸥久与说心腹,买犊大欠耕膏腴。 频年岁入少生计,何日诏下蠲田租。 甑尘但忧脱粟饭,瓯滑未议羹莼鲈。 群公岂堪立仗马,贱子只跨寻诗驴。 第令吾民不知馁,如彼蔡人何足诛。 冲寒索米徙者众,啼饥载道携其孥。 边烽有警事方尔,民瘼未轸天地无。 辕门谁曳丈二组,羽书夜下尺一符。 少迟兽狝渤海盗,当复蚊浮高阳徙。 平淮有碑徜须刻,笔墨可但唐宗儒。
xuě huā fēi jǐn jiāng tóu   qiū yǒu chuāng wèi  
xiù méi le   rán zhú xiāng liú  
chuán guān zhěng yán wèi   huán pèi fēn qián  
mèng suí shè kòu yáo   shēn chāng pái yín  
míng háo bǎo jiē jìng   duān liù chū qióng lín  
绿 zhāng fēng shì jiàn míng xìng   bái xiān xuān méi  
nǎi zhī tiān ài mín yǐn   fēn xuě gēng tián  
shān chuān jǐn huà   yuán lín zuò chūn guī  
féng chuán shuí zǎi shū gòng   sōng láo wèi chuī shū  
jīn hán zhàn shì   líng lóng nuǎn shū  
zhǔ chá ān yòng tiào tuō   mián suō shèng hóng shū  
méng ōu jiǔ shuō xīn   mǎi qiàn gēng gāo  
pín nián suì shǎo shēng   zhào xià juān tián  
zèng chén dàn yōu tuō fàn   ōu huá wèi gēng chún  
qún gōng kān zhàng   jiàn zhǐ kuà xún shī  
lìng mín zhī něi   cài rén zhū  
chōng hán suǒ zhě zhòng   zài dào xié  
biān fēng yǒu jǐng shì fāng ěr   mín wèi zhěn tiān  
yuán mén shuí zhàng èr   shū xià chǐ  
shǎo chí shòu xiǎn hǎi dào   dāng wén gāo yáng  
píng huái yǒu bēi cháng   dàn táng zōng