次韵许深父

宋代 张栻
西山老木正亭亭,云影参差阴复晴。 手卷残书天欲暮,闻君剥啄叩门声。
西 shān lǎo zhèng tíng tíng   yún yǐng cēn yīn qíng  
shǒu juàn cán shū tiān   wén jūn zhuó kòu mén shēng