次韵许节推喜雪

宋代 陈造
雪后缄诗送春燠,何异祠坛起只肃。 吟哦三叹思答报,几欲挥毫纸随缩。 多闻实藉益者三,敬客不啻需之六。 别君方看月弦下,及六仅比羊胛熟。 前时为雪谒仙佛,俯伛叩神如问卜。 阴阳妙由帝把握,寅帝傍赖公迪笃。 死生休戚系雨暘,此柄不轻果谁属。 天公欠雪如负券,得之无庸计迟速。 盈尺告功遽放晴,孰谓十寒财一暴。 念子诗愁替酒狂,几日风餐仍露宿。 想见晨窗误月明,催汲溪泉煮山蔌。 云际群峰駮粉绘,日下众壑淙哀玉。 我虽赵俎政无补,犹饱官饔住官屋。 不嗟破履印遗趾,更免长鑱劚黄独。 剥啄或肯送尺书,倾箱中有麖鹿肉。 遥知合围罥蹄角,惊奔窘怖彻毛骨。 放麑歠羹未恝然,老子平生蔬茹足。 瓶中疗饥馀白粲,瓮里度寒仍旨蓄。 隐几日日而南山,捉笔时时泻悬瀑。 但有赤脚侍不川,分无散花间粟。 春前三白盛世瑞,幸此迂愚宽谴逐。 朝来徙倚观稼上,宿麦泛烟青极目。 佻天之功敢侥罪,含生有自如其欲。 寒梅妩格妆更新,弱柳珑璁眉上蹙。 风日清妍近试灯,载路已听歌鼓腹。 不辞三夜同此乐,瓮蚁妓衣预催趣。 浓欢共贷家山梦,小队重按年时曲。 仕逢岁稔信可喜,人仕天真或为福。 长翁一切文字馀,可是营生有机轴。 径来同作醉乡游,聚散回头车转毂。
xuě hòu jiān shī sòng chūn   tán zhǐ  
yín é sān tàn bào   huī háo zhǐ suí suō  
duō wén shí zhě sān   jìng chì zhī liù  
bié jūn fāng kàn yuè xián xià   liù jǐn yáng jiǎ shú  
qián shí wéi xuě xiān   kòu shén wèn  
yīn yáng miào yóu   yín bàng lài gōng  
shēng xiū yáng   bǐng qīng guǒ shuí shǔ  
tiān gōng qiàn xuě quàn   zhī yōng chí  
yíng chǐ gào gōng fàng qíng   shú wèi shí hán cái bào  
niàn zi shī chóu jiǔ kuáng   fēng cān réng 宿  
xiǎng jiàn chén chuāng yuè míng   cuī quán zhǔ shān  
yún qún fēng fěn huì   xià zhòng cóng āi  
suī zhào zhèng   yóu bǎo guān yōng zhù guān  
jiē yìn zhǐ   gèng miǎn zhǎng chán zhú huáng  
zhuó huò kěn sòng chǐ shū   qīng xiāng zhōng yǒu jīng 鹿 ròu  
yáo zhī wéi juàn jiǎo   jīng bēn jiǒng chè máo  
fàng chuò gēng wèi jiá rán   lǎo píng shēng shū  
píng zhōng liáo bái càn   wèng hán réng zhǐ  
yìn ér nán shān   zhuō shí shí xiè xuán bào  
dàn yǒu chì jiǎo shì chuān   fēn sàn huā jiān  
chūn qián sān bái shèng shì ruì   xìng kuān qiǎn zhú  
zhāo lái guān jià shàng   宿 mài fàn yān qīng  
tiāo tiān zhī gōng gǎn jiǎo zuì   hán shēng yǒu  
hán méi zhuāng gēng xīn   ruò liǔ lóng cōng méi shàng  
fēng qīng yán jìn shì dēng   zài tīng  
sān tóng   wèng cuī  
nóng huān gòng dài jiā shān mèng   xiǎo duì zhòng àn nián shí  
shì féng suì rěn xìn   rén shì tiān zhēn huò wèi  
zhǎng wēng qiè wén   shì yíng shēng yǒu zhóu  
jìng lái tóng zuò zuì xiāng yóu   sàn huí tóu chē zhuǎn