次韵徐伯枢寄二首 其一

元代 谢应芳
病卧碧山久,愁添白发新。一冬无雨雪,四海有风尘。 妻子移家远,亲朋折简频。梅花应笑我,出语欲惊人。
bìng shān jiǔ   chóu tiān bái xīn dōng xuě   hǎi yǒu fēng chén
jiā yuǎn   qīn péng zhé jiǎn pín méi huā yīng xiào   chū jīng rén