次韵息窝道人远寄

元代 吴澄
饮罢金盘玉露杯,和阳消息到寒梅。月华夜照昆崙顶,雪浪春融滟滪堆。 此事一行嗟便废,迷途未远幸归来。高斋久久高人迹,砌面重重封绿苔。
yǐn jīn pán bēi   yáng xiāo xi dào hán méi yuè huá zhào kūn lún dǐng xuě   làng chūn róng yàn duī    
shì xíng jiē biàn 便 fèi   wèi yuǎn xìng guī lái gāo zhāi jiǔ jiǔ gāo rén   miàn chóng chóng fēng tái 绿