次韵性之送其伯氏西上

宋代 释德洪
乃翁纯孝曾种玉,一双秀干森如束。忆昨同舟游邺都,鬓须尚带庐山绿。 只今追想如梦魂,更堪哦子阳关曲。霜蹄暂蹶堪一笑,连璧终当照金屋。 且醉山中浩荡春,锦绣谁同赏云谷。
nǎi wēng chún xiào céng zhǒng   shuāng xiù gàn sēn shù zuó tóng zhōu yóu dōu bìn   shàng dài shān   绿  
zhī jīn zhuī xiǎng mèng hún   gèng kān ó zi yáng guān shuāng zàn jué kān xiào lián   zhōng dāng zhào jīn    
qiě zuì shān zhōng hào dàng chūn   jǐn xiù shuí tóng shǎng yún