次韵信都公石枕蕲簟

宋代 王安石
端溪琢枕绿玉色,蕲水织簟黄金纹。 翰林所宝此两物,笑视金玉如浮云。 都城六月招客语,地上赤日流黄尘。 烛龙中天进无力,客主歊然各疲剧。 形骸直欲坐弃忘,冠带安能强修饰。 恃公宽贷更不疑,箕倨岂复论官职。 笛材平莹家故藏,砚璞坳清此新得。 扫除堂屋就阴翳,公不自眠分与客。 知公用意每如此,真能与物同其适。 岂比法曹空自私,却愿天日长炎赫。 公才卓牵人所惊,久矣四海流声名。 天方选取欲扶世,岂特使以文章鸣。 深探力取常不寐,思以正议排纵横。 奈何甘心一榻上,欲卧颍尾为洁清。 贤愚劳佚非一轨,顾我病昏惟未死。 心於万事久翛然,身寄一官真偶尔。 便当买宅归偃休,白发溪山如愿始。 看公肋力就太平,却上青天跨箕尾。
duān zhuó zhěn 绿   shuǐ zhī diàn huáng jīn wén
hàn lín suǒ bǎo liǎng   xiào shì jīn yún
chéng liù yuè zhāo   shàng chì liú huáng chén
zhú lóng zhōng tiān jìn   zhǔ xiāo rán
xíng hái zhí zuò wàng   guàn dài ān néng qiáng xiū shì
shì gōng kuān dài gèng   lùn guān zhí
cái píng yíng jiā cáng   yàn ào qīng xīn
sǎo chú táng jiù yīn   gōng mián fēn
zhī gōng yòng měi   zhēn néng tóng shì
cáo kōng   què yuàn tiān zhǎng yán
gōng cái zhuó qiān rén suǒ jīng   jiǔ hǎi liú shēng míng
tiān fāng xuǎn shì   shǐ 使 wén zhāng míng
shēn tàn cháng mèi   zhèng pái zòng héng
nài gān xīn shàng   yǐng wěi wèi jié qīng
xián láo fēi guǐ   bìng hūn wéi wèi
xīn wàn shì jiǔ xiāo rán   shēn guān zhēn ǒu ěr
biàn 便 dāng mǎi zhái guī yǎn xiū   bái shān yuàn shǐ
kàn gōng jiù tài píng   què shàng qīng tiān kuà wěi