次韵谢子高读渊明传?此诗为黄庭坚作?

宋代 苏轼
枯木嵌空微黯淡,古器虽在无古弦。 袖中正有南风手,谁为听之谁为传。 风流岂落正始后,甲子不数义熙前。 一山黄菊平生事,无酒令人意缺然。 庞公?此诗为沈辽作。 据文意当为两首诗讹成,现据外集分。 外集题第二首为《戏书》。 ?襄阳庞公少检束,白发不髡亦不俗。 世所奔趋我独弃,我已有馀彼不足。 鹿门有月树下行,虎溪无风舟上宿。 不识当年捕鱼客,但爱长康画金粟。 杜口如今不复言,庞公为人不曲局。 东西有人问老翁,为道明灯照华屋。 五言七言正儿戏,三行五行亦偶尔。 我性不饮只解醉,正如春风弄群卉。 四十年来同幻事,老去何须别愚智。 古人不住亦不灭,我今不作亦不止。 寄语悠悠世上人,浪生浪死一埃尘。 洗墨无池笔无象,聊尔作戏悦我神。
qiàn kōng wēi àn dàn   suī zài xián
xiù zhōng zhèng yǒu nán fēng shǒu   shuí wèi tīng zhī shuí wèi chuán
fēng liú luò zhèng shǐ hòu   jiǎ shù qián
shān huáng píng shēng shì   jiǔ lìng rén quē rán
páng gōng   ? shī wèi shěn liáo zuò
wén dāng wèi liǎng shǒu shī é chéng   xiàn wài fēn
wài èr shǒu wèi shū 》。  
  ? xiāng yáng páng gōng shǎo jiǎn shù   bái kūn
shì suǒ bēn   yǒu
鹿 mén yǒu yuè shù xià xíng   fēng zhōu shàng 宿
shí dāng nián   dàn ài cháng kāng huà jīn
kǒu jīn yán   páng gōng wéi rén
dōng 西 yǒu rén wèn lǎo wēng   wéi dào míng dēng zhào huá
yán yán zhèng ér   sān xíng xíng ǒu ěr
xìng yǐn zhǐ jiě zuì   zhèng chūn fēng nòng qún huì
shí nián lái tóng huàn shì   lǎo bié zhì
rén zhù miè   jīn zuò zhǐ
yōu yōu shì shàng rén   làng shēng làng āi chén
chí xiàng   liáo ěr zuò yuè shén