次韵无斁雪後二首

宋代 陈师道
取性无通介,随时有异同。 雪余盖地白,春浅著梢红。 寄食虚长算,论诗阙近功。 相看不相弃,赖有古人风。
xìng tōng jiè   suí shí yǒu tóng  
xuě gài bái   chūn qiǎn zhù shāo hóng  
shí cháng suàn   lùn shī quē jìn gōng  
xiāng kàn xiāng   lài yǒu rén fēng