次韵吴雅翁秋怀四首

宋代 黎廷瑞
西风吹梧桐,一叶堕寒玉。 飘飘转千崖,亹亹侵万木。 霜露行复降,雪霰飞相逐。 幽居感时运,清夜理商曲。 坚冰信当辨,昊天有反复。 但使本根在,阳回奚待祝。 词人乐光景,纤艳不足录。 焚香对秋山,自取周易读。
西 fēng chuī tóng   duò hán
piāo piāo zhuǎn qiān   wěi wěi qīn wàn
shuāng xíng jiàng   xuě xiàn fēi xiāng zhú
yōu gǎn shí yùn   qīng shāng
jiān bīng xìn dāng biàn   hào tiān yǒu fǎn
dàn shǐ 使 běn gēn zài   yáng huí dài zhù
rén guāng jǐng   xiān yàn
fén xiāng duì qiū shān   zhōu