次韵吴宣义三径怀友

宋代 黄庭坚
佳眠未知晓,屋角闻晴哢。 万事颇忘怀,犹牵故人梦。 采兰秋蓬深,汲井短绠冻。 起看冥飞鸿,乃见天宇空。 甚念故人寒,谁省机与综。 在者天一方,日月老宾送。 往者不可言,古柏守翁仲。
jiā mián wèi zhī xiǎo   jiǎo wén qíng lòng  
wàn shì wàng huái 怀   yóu qiān rén mèng  
cǎi lán qiū péng shēn   jǐng duǎn gěng dòng  
kàn míng fēi hóng 鸿   nǎi jiàn tiān kōng  
shén niàn rén hán   shuí shěng zōng  
zài zhě tiān fāng   yuè lǎo bīn sòng  
wǎng zhě yán   bǎi shǒu wēng zhòng