次韵吴可权题余干县白云亭

宋代 黄庭坚
曩谁筑孤亭,胜日有感遇。 永怀刘随州,因榜白云句。 遗老不能谈,岁月忽成屡。 绿阴斤斧尽,华屋风雨仆。 吴侯七闽英,宰县有真趣。 弦歌解民愠,根节去吏蠹。 材收佛宫余,工有子来助。 厦成燕雀贺,水满凫雁翥。 四海名士来,一笑坐客聚。 云兴碧山留,云散清江去。 斯须成苍狗,皆道不如故。 至人观万物,谁有安立处。 寄语吴令君,但遣糟床注。
nǎng shuí zhù tíng   shèng yǒu gǎn
yǒng huái 怀 liú suí zhōu   yīn bǎng bái yún
lǎo néng tán   suì yuè chéng
绿 yīn jīn jǐn   huá fēng
hóu mǐn yīng   zǎi xiàn yǒu zhēn
xián jiě mín yùn   gēn jié
cái shōu gōng   gōng yǒu lái zhù
shà chéng yàn què   shuǐ mǎn yàn zhù
hǎi míng shì lái   xiào zuò
yún xīng shān liú   yún sàn qīng jiāng
chéng cāng gǒu   jiē dào
zhì rén guān wàn   shuí yǒu ān chù
lìng jūn   dàn qiǎn zāo chuáng zhù