次韵无咎阎子常携琴八村

宋代 黄庭坚
士寒饿,古犹今,向来亦有子桑琴。 倚楹啸歌非寓淫,伯牙山高水深深,万世丘垄一知音。 阎君七弦抱幽独,晁子为之梁父吟。 天寒终纬悲向壁,秋高风露声入林。 冷丝枯木拂珠网,十指乃能写人心。 村村击鼓如鸣鼍,豆田见角谷成螺。 岁丰寒士亦把酒,满眼飣餖梨枣多。 晁家公子屡经过,笑谈与世殊臼科。 文章落落映晁董,诗句往往妙阴何。 阎夫子,勿谓知人难,使琴抑怨久不和。 明光昼开九门肃,不令高才牛下歌。
shì hán è 饿   yóu jīn   xiàng lái yǒu sāng qín
yíng xiào fēi yín   shān gāo shuǐ shēn shēn   wàn shì qiū lǒng zhī yīn
yán jūn xián bào yōu   cháo zi wèi zhī liáng yín
tiān hán zhōng wěi bēi xiàng   qiū gāo fēng shēng lín
lěng zhū wǎng   shí zhǐ nǎi néng xiě rén xīn
cūn cūn míng tuó   dòu tián jiàn jiǎo chéng luó
suì fēng hán shì jiǔ   mǎn yǎn dìng dòu zǎo duō
cháo jiā gōng jīng guò   xiào tán shì shū jiù
wén zhāng luò luò yìng cháo dǒng   shī wǎng wǎng miào yīn
yán   wèi zhī rén nán   shǐ 使 qín yuàn jiǔ
míng guāng zhòu kāi jiǔ mén   lìng gāo cái niú xià