次韵文少激祈雨有感

宋代 黄庭坚
穷儒忧乐与民同,何况朱轮职劝农。 终日虀盐供一饭,几时肤寸冒千峰。 未须丘垤占鸣鹳,只要朝廷起卧龙。 从此滂沱徧枯槁,爱民天子似仁宗。
qióng yōu mín tóng   kuàng zhū lún zhí quàn nóng
zhōng yán gōng fàn   shí cùn mào qiān fēng
wèi qiū dié zhàn míng guàn   zhǐ yào cháo tíng lóng
cóng pāng tuó biàn gǎo   ài mín tiān shì rén zōng