次韵温其元日诗

宋代 刘子翚
晓来飞雨挟风颠,洗出韶容换故年。 花动一红明屋角,山寒乱碧到樽前。 病如夜鹤孤还警,老似春蚕饱即眠。 赖有故人开寂寞,锦囊诗句许时传。
xiǎo lái fēi xié fēng diān   chū sháo róng huàn nián  
huā dòng hóng míng jiǎo   shān hán luàn dào zūn qián  
bìng hái jǐng   lǎo shì chūn cán bǎo mián  
lài yǒu rén kāi   jǐn náng shī shí chuán