次韵王宣甫催梅

宋代 许及之
摇落驱驰自岁年,今年惭愧得身安。小园亦有先春意,短思惟知著句难。 看水看山从昔好,爱风爱雪待今寒。故人远寄催梅作,唤起新愁有万端。
yáo luò chí suì nián   jīn nián cán kuì shēn ān xiǎo yuán yǒu xiān chūn duǎn   wéi zhī zhù nán    
kàn shuǐ kàn shān cóng hǎo   ài fēng ài xuě dài jīn hán rén yuǎn cuī méi zuò huàn   xīn chóu yǒu wàn duān