次韵王性之见寄佳句

宋代 李之仪
文质相乘徒野史,拔山塞海终军死。早时妄作不朽计,掇拾馀疏自纲纪。 跳梁甃缺固无有,白首何堪堕牛李。冥行触柱犹欲前,布袜青鞋从兹始。 春风罾头问时鱼,莫雨洲中吟白芷。尔来蹭蹬十二年,尚向牛角惊斗蚁。 亭亭日没见初月,宛是角巾逢绮里。万顷烟波渺天末,十丈霜松腾涧底。 几从窈窕泛斗槎,终愧婆娑参佩蕊。晚来鹊话颇不凡,俄报翩翩航一苇。 元龙豪气不少除,楼卧超然遽思起。问途直指三峰去,盘马楼前万人喜。 亟发健句压欲倒,似不见容已无齿。便期脱帽洒风腴,豫宿寒舂絜云子。 定应一笑非等閒,更想笔端如泻水。
wén zhì xiāng chéng shǐ   shān sāi hǎi zhōng jūn zǎo shí wàng zuò xiǔ   duō shí shū gāng
tiào liáng zhòu quē yǒu   bái shǒu kān duò niú míng xíng chù zhù yóu qián   qīng xié cóng shǐ
chūn fēng zēng tóu wèn shí   zhōu zhōng yín bái zhǐ ěr lái cèng dèng shí èr nián   shàng xiàng niú jiǎo jīng dòu
tíng tíng méi jiàn chū yuè   wǎn shì jiǎo jīn féng wàn qǐng yān miǎo tiān   shí zhàng shuāng sōng téng jiàn
cóng yǎo tiǎo fàn dòu chá   zhōng kuì suō cān pèi ruǐ wǎn lái què huà fán   é bào piān piān háng wěi
yuán lóng háo shǎo chú   lóu chāo rán wèn zhí zhǐ sān fēng   pán lóu qián wàn rén
jiàn dào   shì jiàn róng chǐ 齿 biàn 便 tuō mào fēng   宿 hán chōng jié yún
dìng yīng xiào fēi děng xián   gèng xiǎng duān xiè shuǐ