次韵王微之登高斋

宋代 王安石
台殿荒墟辱井堙,豪华不复见临春。北山漠漠云垂地,南埭悠悠水映人。 驰道蔽亏松半死,射场埋没雉多驯。登高一曲悲亡国,想绕红梁落暗尘。
tái diàn 殿 huāng jǐng yīn   háo huá jiàn lín chūn běi shān yún chuí   nán dài yōu yōu shuǐ yìng rén
chí dào kuī sōng bàn   shè chǎng mái zhì duō xùn dēng gāo bēi wáng guó   xiǎng rào hóng liáng luò àn chén