次韵王胜之咏雪

宋代 王安石
万户千门车马稀,行人却返鸟休飞。 玲珑翦水空中堕,的皪装春树上归。 素发联华惊老大,玉颜争好羡轻肥。 朝来已贺丰年瑞,更问田家果是非。
wàn qiān mén chē   xíng rén què fǎn niǎo xiū fēi
líng lóng jiǎn shuǐ kōng zhōng duò   de zhuāng chūn shù shàng guī
lián huá jīng lǎo   yán zhēng hǎo xiàn qīng féi
zhāo lái fēng nián ruì   gèng wèn tián jiā guǒ shì fēi