次韵汪少卿雪晴

宋代 方岳
夜寒吹角落孤城,吹得诗成天未明。雪冱宾鸿催岁事,霜晴乌鸟作春声。 一床书老客中梦,二顷田微郭外耕。但得年丰歌裤饮,茅斋犹有旧瓷觥。
hán chuī jiǎo luò chéng   chuī shī chéng tiān wèi míng xuě bīn hóng cuī 鸿 suì shì shuāng   qíng niǎo zuò chūn shēng    
chuáng shū lǎo zhōng mèng   èr qǐng tián wēi guō wài gēng dàn de nián fēng yǐn máo   zhāi yóu yǒu jiù gōng