次韵汪卿

宋代 方岳
霜洗梅花春满握,夜寒吹老城头角。 琐窗砚作离骚香,吐句不教花莫落。 裁量要是修月手,我欲追随惭笔阁。 平生万事不挂口,爱诗苦未厌溪壑。 有人肯筑风骚坛,敢不束甲三距跃。 当时只料孤凤凰,不与鸡群同抱啄。 拔旗赵壁决此胜,金鼓俄惊自天落。 一嗔纵得马辟易,已觉楚歌声四薄。 夜光明月以暗投,心甚爱之颜有怍。 公诗端似大国晋,玉帛诸侯赖联络。 倘令吴楚主夏盟,获麟正恐春秋作。 歙州虽小水如练,沤鸟亦知文字乐。 此盟定自不可寒,把住梅花更商确。 夜窗或许时过从,莫问圣清与贤浊。
shuāng méi huā chūn mǎn   hán chuī lǎo chéng tóu jiǎo  
suǒ chuāng yàn zuò sāo xiāng   jiào huā luò  
cái liàng yào shì xiū yuè shǒu   zhuī suí cán  
píng shēng wàn shì guà kǒu   ài shī wèi yàn  
yǒu rén kěn zhù fēng sāo tán   gǎn shù jiǎ sān yuè  
dāng shí zhǐ liào fèng huáng   qún tóng bào zhuó  
zhào jué shèng   jīn é jīng tiān luò  
chēn zòng de   jué chǔ shēng báo  
guāng míng yuè àn tóu   xīn shén ài zhī yán yǒu zuò  
gōng shī duān shì guó jìn   zhū hóu lài lián luò  
tǎng lìng chǔ zhǔ xià méng   huò lín zhèng kǒng chūn qiū zuò  
shè zhōu suī xiǎo shuǐ liàn   ōu niǎo zhī wén  
méng dìng hán   zhù méi huā gèng shāng què  
chuāng huò shí guò cóng   wèn shèng qīng xián zhuó