次韵汪履道

宋代 释德洪
君去中秋犹一缺,爽气洗开倍明彻。昨夜宵晴独倚栏,露冷鸣廊卷风叶。 百年客舍熟黄梁,梦境偶逢还偶别。谢安拥鼻公岂免,百年死灰我何说。 故国天涯眼力衰,飞鸟当还倦始知。可怜此别秋方壮,未审重来是几时。
jūn zhōng qiū yóu quē   shuǎng kāi bèi míng chè zuó xiāo qíng lán   lěng míng láng juǎn fēng    
bǎi nián shè shú huáng liáng   mèng jìng ǒu féng hái ǒu bié xiè ān yōng gōng miǎn bǎi   nián huī shuō    
guó tiān yǎn shuāi   fēi niǎo dāng hái juàn shǐ zhī lián bié qiū fāng zhuàng wèi   shěn chóng lái shì shí