次韵王得淦长至

宋代 陈著
二十四节气,来自混元前。 老息他无分,新阳便有缘。 从教寒又暑,惯得海为田。 此理须看破,何妨日当的。
èr shí jié   lái hùn yuán qián  
lǎo fēn   xīn yáng biàn 便 yǒu yuán  
cóng jiào hán yòu shǔ   guàn hǎi wèi tián  
kàn   fáng dāng de