次韵通明叟晚春二十七首 其二十二

宋代 释德洪
南来还复见春残,历乱愁人恰万端。贾谊少年能肆笔,太公垂白始投竿。
nán lái huán jiàn chūn cán   luàn chóu rén qià wàn duān jiǎ shào nián néng tài   gōng chuí bái shǐ tóu gān   竿