次韵题子畏所画黄茆小景
斜日翻波山倒浸,晚晴幻出西南胜。绝岛双螺树色浮,遥天一线鸥飞剩。
谁剪吴淞尺纸间,唐君胸有洞庭山。古藤危磴黄茆渚,细草荒宫消夏湾。
我生无缘空梦堕,三十年来蚁旋磨。睡起窗前展画看,恍然垂手矶头坐。
湖山宜雨亦宜晴,春色茏葱秋月明。知君作画不是画,分明诗境但无声。
古称诗画无彼此,以口传心还应指。从君欲下一转语,何人会吸西江水。
xié
斜
rì
日
fān
翻
bō
波
shān
山
dào
倒
jìn
浸
,
wǎn
晚
qíng
晴
huàn
幻
chū
出
xī
西
nán
南
shèng
胜
jué
。
dǎo
绝
shuāng
岛
luó
双
shù
螺
sè
树
fú
色
yáo
浮
,
tiān
遥
yī
天
xiàn
一
ōu
线
fēi
鸥
shèng
飞
剩
。
shuí
谁
jiǎn
剪
wú
吴
sōng
淞
chǐ
尺
zhǐ
纸
jiān
间
,
táng
唐
jūn
君
xiōng
胸
yǒu
有
dòng
洞
tíng
庭
shān
山
gǔ
。
téng
古
wēi
藤
dèng
危
huáng
磴
máo
黄
zhǔ
茆
xì
渚
,
cǎo
细
huāng
草
gōng
荒
xiāo
宫
xià
消
wān
夏
湾
。
wǒ
我
shēng
生
wú
无
yuán
缘
kōng
空
mèng
梦
duò
堕
,
sān
三
shí
十
nián
年
lái
来
yǐ
蚁
xuán
旋
mò
磨
shuì
。
qǐ
睡
chuāng
起
qián
窗
zhǎn
前
huà
展
kàn
画
huǎng
看
,
rán
恍
chuí
然
shǒu
垂
jī
手
tóu
矶
zuò
头
坐
。
hú
湖
shān
山
yí
宜
yǔ
雨
yì
亦
yí
宜
qíng
晴
,
chūn
春
sè
色
lóng
茏
cōng
葱
qiū
秋
yuè
月
míng
明
zhī
。
jūn
知
zuò
君
huà
作
bú
画
shì
不
huà
是
fēn
画
,
míng
分
shī
明
jìng
诗
dàn
境
wú
但
shēng
无
声
。
gǔ
古
chēng
称
shī
诗
huà
画
wú
无
bǐ
彼
cǐ
此
,
yǐ
以
kǒu
口
chuán
传
xīn
心
hái
还
yīng
应
zhǐ
指
cóng
。
jūn
从
yù
君
xià
欲
yī
下
zhuǎn
一
yǔ
转
hé
语
,
rén
何
huì
人
xī
会
xī
吸
jiāng
西
shuǐ
江
水
。