次韵题王孟端春流出峡图 其一

明代 唐顺之
锦江一派自天开,谁写春流映翠台。万木深中疑欲断,千崖裂处讶还来。 蒸成暖浪鱼翻尺,绕向仙家客渡杯。瀑挂玉龙如起蛰,沫飞野马似吹埃。 探源讵识临河意,乘木谁堪涉险才。近水人家巢鹳鹤,远山天际落莓苔。 趁流蜀贾回轻舸,烧野巴僮垦废莱。万里风烟真缩地,丹青技盖至此哉。
jǐn jiāng pài tiān kāi   shuí xiě chūn liú yìng cuì tái wàn shēn zhōng duàn qiān   liè chù hái lái    
zhēng chéng nuǎn làng fān chǐ   rào xiàng xiān jiā bēi guà lóng zhé   fēi shì chuī āi    
tàn yuán shí lín   chéng shuí kān shè xiǎn cái jìn shuǐ rén jiā cháo guàn yuǎn   shān tiān luò méi tái    
chèn liú shǔ jiǎ huí qīng   shāo tóng kěn fèi lái wàn fēng yān zhēn suō dān   qīng gài zhì zāi