次韵题清风亭

宋代 释德洪
特筑飞台丈室傍,便惊形胜发天藏。登临时作一声啸,已觉翛然两袖凉。 待月拭除昏雾色,看云入得野花香。君看抖擞铃幡意,欲替禅翁为举扬。
zhù fēi tái zhàng shì bàng   biàn 便 jīng xíng shèng tiān cáng dēng lín shí zuò shēng xiào   jué xiāo rán liǎng xiù liáng    
dài yuè shì chú hūn   kàn yún huā xiāng jūn kàn dǒu sǒu líng fān   chán wēng wèi yáng