次韵题明白庵

宋代 释德洪
鼻端有馀地,世议嗟迫窄。君看阎夫子,广莫以为宅。 去宦游人间,面有无求色。酒阑爱松风,醉眼眩红碧。 俊爽类王济,端复有马癖。何当食万钱,四海蒙惠泽。 湘潭紫翠间,松下偶相逆。袖中出新诗,苦语凉肺膈。 夜半来床前,且以慰穷厄。岂真谪仙人,何其似太白。
duān yǒu   shì jiē zhǎi jūn kàn yán guǎng   广 wéi zhái    
huàn yóu rén jiān   miàn yǒu qiú jiǔ lán ài sōng fēng zuì   yǎn xuàn hóng    
jùn shuǎng lèi wáng   duān yǒu dāng shí wàn qián   hǎi méng huì    
xiāng tán cuì jiān   sōng xià ǒu xiāng xiù zhōng chū xīn shī   liáng fèi    
bàn lái chuáng qián   qiě wèi qióng è zhēn zhé xiān rén   shì tài bái