次韵题方广灵源洞

宋代 释德洪
万峰剔卓起孤峰,惭愧灵源与世通。花异空怀上林苑,梦清疑宿广寒宫。 泄云吐雨遮金地,溅雪跳珠落石□。忙里为君成妙语,丰碑正欲就崖砻。
wàn fēng zhuó fēng   cán kuì líng yuán shì tōng huā kōng huái shàng 怀 lín yuàn mèng   qīng guǎng 宿 hán 广 gōng    
xiè yún zhē jīn   jiàn xuě tiào zhū luò shí   máng wèi jūn chéng miào fēng   bēi zhèng jiù lóng