次韵天锡提举

宋代 惠洪
携僧登芙蓉,想见绿云径。 天风吹笑语,响落千岩静。 戏为有声画,画此笑时兴。 夙习嗟未除,为君起深定。 蜜渍白芽姜,辣在那改性。 南归亦何有?自负芦圌柄。 旧居悬水旁,直室如仄磬。 行当洗过恶,佛祖重皈命。 念君别时语,皎月破昏暝。 蝇头录君诗,有怀时一咏。
xié sēng dēng róng   xiǎng jiàn 绿 yún jìng
tiān fēng chuī xiào   xiǎng luò qiān yán jìng
wèi yǒu shēng huà   huà xiào shí xīng
jiē wèi chú   wèi jūn shēn dìng
bái jiāng   zài gǎi xìng
nán guī yǒu   chuán bǐng
jiù xuán shuǐ páng   zhí shì qìng
háng dāng guò è   zhòng guī mìng
niàn jūn bié shí   jiǎo yuè hūn míng
yíng tóu jūn shī   yǒu huái 怀 shí yǒng