次韵滕丞以古风为贽

宋代 许及之
松柏覆高冈,根株渗七泽。雪霜有古今,柯叶无改易。 上干青云霄,下庇神龙宅。哕哕朝阳鸣,杳杳逢堵迹。 五色绚文章,八音谐金石。群飞竞婆娑,争附第充斥。 匠石既罕遇,社栎顾何益。伶伦不雌雄,嶰竹杂蝼蝈。 蓝田惊世瑞,造物等儿剧。昨曾窥斓斑,今犹眩朱碧。 居然获径寸,几欲按三尺。久之置怀袖,尚尔赊踧踖。 姑凭副墨子,往备庚桑役。
sōng bǎi gāo gāng   gēn zhū shèn xuě shuāng yǒu jīn   gǎi    
shàng gàn qīng yún xiāo   xià shén lóng zhái huì huì zhāo yáng míng yǎo   yǎo féng    
xuàn wén zhāng   yīn xié jīn shí qún fēi jìng suō zhēng   chōng chì    
jiàng shí hǎn   shè líng lún xióng xiè   zhú lóu guō    
lán tián jīng shì ruì   zào děng ér zuó céng kuī lán bān jīn   yóu xuàn zhū    
rán huò jìng cùn   àn sān chǐ jiǔ zhī zhì huái xiù 怀 shàng   ěr shē    
píng   wǎng bèi gēng sāng