次韵谭山人登城楼寄怀

明代 庞尚鹏
浮云散尽见孤峰,飒飒城头起暮风。羡尔登楼瞻渤海,与谁骑鹤跨崆峒。 秋深古戍边声急,春早银河斗柄东。信宿江村谈往事,十年踪迹叹飞鸿。
yún sàn jìn jiàn fēng   chéng tóu fēng xiàn ěr dēng lóu zhān hǎi   shuí kuà kōng tóng
qiū shēn shù biān shēng   chūn zǎo yín dǒu bǐng dōng xìn 宿 jiāng cūn tán wǎng shì   shí nián zōng tàn fēi hóng 鸿