次韵唐彦猷华亭十咏其十三女岗

宋代 王安石
自古世上雄,慷慨擅功名。 当时岂有力,能使死者生。 三女共一丘,此憾亦难平。 音容若有作,无力倾人城。
shì shàng xióng   kāng kǎi shàn gōng míng
dāng shí yǒu   néng shǐ 使 zhě shēng
sān gòng qiū   hàn nán píng
yīn róng ruò yǒu zuò   qīng rén chéng