次韵唐彦猷华亭十咏其八陆机宅

宋代 王安石
故物一已尽,嗟此岁年深。 野桃自著花,荒棘自生鍼。 芊芊谷水阳,郁郁昆山阴。 俛仰但如昨,游者不可寻。
jǐn   jiē suì nián shēn  
táo zhù huā   huāng shēng zhēn  
qiān qiān shuǐ yáng   kūn shān yīn  
yǎng dàn zuó   yóu zhě xún