次韵坦夫见惠长句

宋代 黄庭坚
温风撩人随处去,欲如膻羊蚁旋慕。 落英马前高下飞,牵挽忽与樽酒遇。 令行如水万夫长,倾盖不减平生故。 素方成缁面黧黑,笑说尘沙工点污。 王事贤劳尚有诗,自卷溪藤染霜兔。 桃李清阴坐未移,走送雄篇疲健步。 张侯先不露文章,十年深深豹藏雾。 欻来听讼小棠阴,千里鸣弦舞韶濩。 我名最落诸人後,顿使漂山由众喣。 伐木丁丁愧友声,食蘋呦呦怀野聚。 谷阳旧垒一片春,勤我引领西南傃。 遥知红紫能乱眼,锦衾作梦高唐赋。 简书留句四十里,梦魂明月识归路。 公才富比沧海宫,明珠珊瑚凡几库。 惠连冢上麦纤纤,喜公犹得春草句。 明朝折柳作马箠,想见杯盘咄嗟具。 风光暂来不供翫,大似横塘过飞鹜。 瓮面浮蛆暖更多,气味烦公卒调护。 树头树底劝提壶,南冈北冈教脱袴。 春衣可著惬醉眠,急觞催传莫论数。
wēn fēng liáo rén suí chù   shān yáng xuán  
luò yīng qián gāo xià fēi   qiān wǎn zūn jiǔ  
lìng xíng shuǐ wàn zhǎng   qīng gài jiǎn píng shēng  
fāng chéng miàn hēi   xiào shuō chén shā gōng diǎn  
wáng shì xián láo shàng yǒu shī   juǎn téng rǎn shuāng  
táo qīng yīn zuò wèi   zǒu sòng xióng piān jiàn  
zhāng hóu xiān wén zhāng   shí nián shēn shēn bào cáng  
chuā lái tīng sòng xiǎo táng yīn   qiān míng xián sháo  
míng zuì luò zhū rén hòu   dùn shǐ 使 piāo shān yóu zhòng  
dīng dīng kuì yǒu shēng   shí píng yōu yōu huái 怀  
yáng jiù lěi piàn chūn   qín yǐn lǐng 西 nán  
yáo zhī hóng néng luàn yǎn   jǐn qīn zuò mèng gāo táng  
jiǎn shū liú shí   mèng hún míng yuè shí guī  
gōng cái cāng hǎi gōng   míng zhū shān fán  
huì lián zhǒng shàng mài xiān xiān   gōng yóu chūn cǎo  
míng cháo zhé liǔ zuò chuí   xiǎng jiàn bēi pán duō jiē  
fēng guāng zàn lái gōng wán   shì héng táng guò fēi  
wèng miàn nuǎn gèng duō   wèi fán gōng tiáo  
shù tóu shù quàn   nán gāng běi gāng jiào tuō  
chūn zhù qiè zuì mián   shāng cuī chuán lùn shù