次韵太学茂千之

宋代 释德洪
君诗清绝若冰壶,读之六月失烦暑。我虽好吟无逸才,空有千篇俗于土。 料君肺肠饱清秋,驭风骑气无何游。投毫欲和先噪吻,诗源悭涩劳披搜。 吾庐题者遍今古,今古当以君为优。我今即死且无愧,先生未识真吾羞。
jūn shī qīng jué ruò bīng   zhī liù yuè shī fán shǔ suī hǎo yín cái kōng   yǒu qiān piān    
liào jūn fèi cháng bǎo qīng qiū   fēng yóu tóu háo xiān zào wěn shī   yuán qiān láo sōu    
zhě biàn jīn   jīn dāng jūn wèi yōu jīn qiě kuì xiān   sheng wèi shí zhēn xiū