次韵孙子绍山矾

宋代 周紫芝
造化出尤物,馀芳若为容。遥知补陀山,天香落岩风。 题评付大手,妙质烦天公。捧心陋嫫母,彼美唯孟庸。 但恐两无情,一笑花遂空。赖此绝世姿,堕君幽句中。 相识苦恨晚,著语今复仝。愿偕九畹兰,结根永相从。 可怜金钱花,亦荐白玉钟。勿遣倡条滋,乱我风露丛。
zào huà chū yóu   fāng ruò wéi róng yáo zhī tuó shān tiān   xiāng luò yán fēng    
píng shǒu   miào zhì fán tiān gōng pěng xīn lòu   měi wéi mèng yōng    
dàn kǒng liǎng qíng   xiào huā suì kōng lài jué shì duò 姿   jūn yōu zhōng    
xiāng shí hèn wǎn   zhù jīn tóng yuàn xié jiǔ wǎn lán jié   gēn yǒng xiāng cóng    
lián jīn qián huā   jiàn bái zhōng qiǎn chāng tiáo luàn   fēng cóng