次韵孙兴宗秋怀

宋代 王之道
秋山赫赫明丹枫,秋天隐隐分玄鸿。 不知眼界阔多少,九华突兀撑晴空。 嗟予老病百事懒,谁能强勉追儿童。 读书既苦齿多豁,属文益觉心如蓬。 年来衰甚更龃龉,乘舟卖面皆遭风。 茫茫有类堕云海,踌躇四顾迷西东。 感君赋秋肯寄我,开缄反覆歌三终。 如痿忽起盲忽视,角力未易分雌雄。 寒乡冰雪正凝沍,暖回爱日何烘烘。 惊涛巨浸浩无际,安流利涉输艨艟。 荜门圭窦仅容膝,规模敢拟何房宫。 生平示惯新斧凿,斲削便许从共工。 伟哉欧梅两黄鹄,逃名诗酒俱称翁。 余生顾后八十载,贤愚虽异襟期同。 知君尚友取前哲,言之聊复输丹衷。 何为规规事骚雅,乃欲索我章句中。 舂容大轴烂锦绣,令人一睹情融融。 清新妩丽似鲍谢,岂徒奥学称淹通。 人能平地覆一篑,不辍会致邱山崇。 披云挽仰三百日,相逢底事常匆匆。 去年江上识君处,凿冰初见阳冲冲。 分携不觉秋又晚,向来旱气方蕴隆。 君如镇西我淝水,我往无事还何功。 而君被檄试多士,考覈曲尽权衡公。 作诗恶用求好语,好语正自添诗穷。 有时嗣响姑趁韵,兹意只欲安微躬。 争如闭门绝庆吊,著书远继吾家充。 静言培塿亦何罪,不韪正坐睎衡嵩。 茅斋雨过负露肃,青灯夜讽赓秋虫。 更阑耿耿不成寐,卧听江城鸣画筒。
qiū shān míng dān fēng   qiū tiān yǐn yǐn fēn xuán hóng 鸿
zhī yǎn jiè kuò duō shǎo   jiǔ huá chēng qíng kōng
jiē lǎo bìng bǎi shì lǎn   shuí néng qiáng miǎn zhuī ér tóng
shū chǐ 齿 duō huō   zhǔ wén jué xīn péng
nián lái shuāi shén gèng   chéng zhōu mài miàn jiē zāo fēng
máng máng yǒu lèi duò yún hǎi   chóu chú 西 dōng
gǎn jūn qiū kěn   kāi jiān fǎn sān zhōng
wěi máng shì   jué wèi fēn xióng
hán xiāng bīng xuě zhèng níng   nuǎn huí ài hōng hōng
jīng tāo jìn hào   ān liú shè shū méng chōng
mén guī dòu jǐn róng   guī gǎn fáng gōng
shēng píng shì guàn xīn záo   zhuó xuē biàn 便 cóng gòng gōng
wěi zāi ōu méi liǎng huáng   táo míng shī jiǔ chēng wēng
shēng hòu shí zài   xián suī jīn tóng
zhī jūn shàng yǒu qián zhé   yán zhī liáo shū dān zhōng
wéi guī guī shì sāo   nǎi suǒ zhāng zhōng
chōng róng zhòu làn jǐn xiù   lìng rén qíng róng róng
qīng xīn shì bào xiè   ào xué chēng yān tōng
rén néng píng kuì   chuò huì zhì qiū shān chóng
yún wǎn yǎng sān bǎi   xiāng féng shì cháng cōng cōng
nián jiāng shàng shí jūn chù   záo bīng chū jiàn yáng chōng chōng
fēn xié jué qiū yòu wǎn   xiàng lái hàn fāng yùn lóng
jūn zhèn 西 féi shuǐ   wǎng shì hái gōng
ér jūn bèi shì duō shì   kǎo jìn quán héng gōng
zuò shī è yòng qiú hǎo   hǎo zhèng tiān shī qióng
yǒu shí xiǎng chèn yùn   zhǐ ān wēi gōng
zhēng mén jué qìng diào   zhù shū yuǎn jiā chōng
jìng yán péi lǒu zuì   wěi zhèng zuò héng sōng
máo zhāi guò   qīng dēng fěng gēng qiū chóng
gēng lán gěng gěng chéng mèi   tīng jiāng chéng míng huà tǒng