次韵孙古岩立春

宋代 陈著
一声唤起便成春,向日庭台总可人。 本与东风旧相识,一回相见一回新。
shēng huàn biàn 便 chéng chūn   xiàng tíng tái zǒng rén  
běn dōng fēng jiù xiāng shí   huí xiāng jiàn huí xīn