次韵苏门下寄题雪浪石

宋代 晁补之
居庸灭烽惟留屯,时平更觉将军尊。 铃斋看雪拥衲坐,急鼓又报边城昏。 百壶高宴梨栗圃,千里未尽桑麻村。 天怜公老无以乐,一星飞堕从天门。 得无遗履榖城化,恐是吃草金华魂。 不然荆棘霜露底,兀然奇怪来无根。 女娲捣链所遗弃,奔潀尙有河汉痕。 岂其谋国坐不用,聊以永日宁复论。 跳梁不忧牧并塞,绥纳可使鱼游盆。 公归廊庙谁得挽,此石万古当长存。
yōng miè fēng wéi liú tún   shí píng gèng jué jiāng jūn zūn  
líng zhāi kàn xuě yōng zuò   yòu bào biān chéng hūn  
bǎi gāo yàn   qiān wèi jǐn sāng cūn  
tiān lián gōng lǎo   xīng fēi duò cóng tiān mén  
chéng huà   kǒng shì chī cǎo jīn huá hún  
rán jīng shuāng lòu   rán guài lái gēn  
dǎo liàn suǒ   bēn cóng shàng yǒu hàn hén  
móu guó zuò yòng   liáo yǒng níng lùn  
tiào liáng yōu bìng sāi   suí shǐ 使 yóu pén  
gōng guī láng miào shuí wǎn   shí wàn dāng cháng cún